My Memories…

Cho em

Posted by: kennykhang on: April 25, 2008

Viết cho em – người con gái tôi chưa kịp nhớ mặt.

Đêm nay, lần đầu tiên trong đời, tôi bước chân vào bar [mà hình như mọi người hay gọi là "đi sàn" ấy, thứ lỗi, tôi không rõ lắm ngôn từ của các bạn - những người sành điệu hơn tôi, có lẽ thế]
Đừng cười vì cho rằng tôi quê mùa hay thiển cận, thật, tôi không hợp lắm với không khí ngộp mùi khói thuốc, ầm ĩ nhạc thốc ngược vào lồng ngực, và nhất là nhấp nháy đèn mờ đầy lừa mị ở nơi đó. Nhưng cũng đừng vội bĩu môi chỉ trích tôi học đòi làm sang, bởi tôi buộc phải đến đó vì xã giao, và vì những mối quan hệ xã hội chồng chéo, rối rắm như một sa bàn cầu kỳ phức tạp. Ừ, tôi vốn cầu kỳ nên đời tôi nó thế, đừng lạm bàn chuyện này nữa, nhé!

Đi cùng tôi là những người anh trong những chiếc BMW sáng choáng, khoác trên mình đủ mọi thương hiệu thời trang tên tuổi mà giá bán chỉ tính bằng USD và nhiều hơn 3 số không. Họ có tiền, dĩ nhiên, và còn có nhiều hơn thế, cả học thức lẫn địa vị. Hào quang của tiền tài, danh vọng ấy chói mắt hơn cả cơn nắng gắt gỏng giữa trưa Sài Gòn, đủ khiến một người dù tự tin nhất phải loạng choạng suýt ngã vì tự ti.
Nhưng họ vẫn không phải là đối tượng trong entry này. Thế nên, quên họ đi!

Ai từng biết tôi, hay ít ra, từng chè chén cùng tôi, đều biết tôi nhậu nhẹt cũng không tệ. Nói trắng ra là tôi biết control nên uống bao nhiêu để đừng say bét nhè nhưng vẫn không làm cụt hứng cuộc vui của anh em. Có điều hôm nay, cả lí do khách quan lẫn chủ quan [tôi đang buồn và các anh ấy thì vui] nên số lượng vỏ chai dưới chân tôi đã bắt đầu lổm ngổm lăn long lóc. Đầu óc chuếnh choáng và quay mòng, tôi chỉ kịp cười nhếch mép khi được hỏi: “Đi bar không, cậu trai Sài Gòn hiền nhất bọn anh từng gặp [nickname họ đặt cho tôi đấy, đừng cười, tôi hiền thật mà, ít ra là xét trong hệ quy chiếu của họ]

Bar! Ừ, đó là nơi tôi đã lắc đầu nguầy nguậy ngay từ thời cấp 2 khi bạn bè rủ đến, và cho đến tận trước tối hôm nay, tôi vẫn nghĩ mình sẽ không bao giờ đặt chân vào. Đơn giản, tôi không thuộc về nơi tôi-không-còn-là-tôi.

Dĩ nhiên, khi bước chân vào đó, với bản tính xét nét và linh cảm của một sinh viên nghề Báo, tôi hiểu đó không chỉ đơn thuần là nơi người ta hò hét, chè chén hay múa may quay cuồng trong tiếng nhạc nhức óc [và theo tôi, thứ nhạc đó rất "ghê" nếu đem so sánh với "Trên đỉnh Phù Vân" hay "Hồ trên núi"]

Họ đến đó để thoả mãn nhu cầu bản năng nhiều hơn là rượu chè, ánh sáng hay khói thuốc, nhạc nhẽo ầm ì.

Nhanh chóng, mỗi một người đã có một cô tiếp viên vồ đến quấn lấy tay chân và rót rượu chuốc mời. Họ xưng “em” với tôi, nhưng với bản tính lịch sự lẫn khách sáo thâm căn cố đế, tôi chỉ kịp đáp lại bằng đại từ “tôi – cô” – vô cảm. Dần dần, các cô tìm được “tri âm tri kỷ” dù thoáng chốc cho mình. Còn tôi, một mình, sau khi lắc đầu trước lời chào mời “phục vụ” của các cô. Tôi mừng vì họ để tôi yên.

Ánh sáng vẫn lừa mị nhãn quan, những hình người quay cuồng trên sàn nhảy cứ giật cục, lảo đảo như một con rối cũ kỹ dưới đèn màu. Tôi chẳng nhìn được ai là ai bởi mọi cử động của họ đều ngắc ngứ, rời rạc như thời phim ảnh chưa được 24 hình/giây. Mảng tranh tối sáng cứ hút mắt vào vòng xoáy loạng choạng xập xình của đèn, của nhạc. Đi tìm một khuôn hình trọn vẹn, hoàn chỉnh ở nơi đó, e là bất khả.
Cho đến khi em bước đến bên tôi!

Từ lúc đặt chân vào đây, tôi đã quá quen với những chiếc váy ngắn cũn cỡn và cổ áo xẻ sâu như chào mời mọi lời đề nghị bằng tay chân khiếm nhã nhất. Nhưng tôi vẫn lặng người khi em bước đến trong chiếc váy trắng thêu hoạ tiết đen vằn vện. Dù chẳng nhìn rõ được hình thù gì trong không gian mê mị ấy, tôi vẫn cảm giác rằng em đẹp như một cánh bướm trắng đang khép mình trong đêm.
Và em đến bên tôi. Tôi rụt rè cố che giấu sự ngượng nghịu trong ngụm bia lạnh đến ngọt lịm [đến bây giờ, tôi vẫn chẳng hiểu sao bia ở bar ấy lại ngọt ngắt như vậy???]
Em thầm thì vào tai tôi: “Anh mới đến đây lần đầu, đúng không?”
Tôi cúi mặt, gật đầu
“Anh tên gì?”, em cố hét to để tôi có thể nghe được giữa tiếng nhạc ồn ả thừa thãi kia
“Khang”, cụt ngũn, tôi trả lời
Rồi em hỏi tuổi, hỏi nghề nghiệp, hỏi cả nơi tôi ở
Tôi chỉ đáp lại ở mức độ vỏn vẹn nhất
Cho đến khi em nói: “Em bằng tuổi anh, nhưng cứ để em gọi là Anh nhé, bởi xét về học vấn thì em thua anh nhiều. Anh học năm 3 ĐH lận, em chỉ mới học đến cấp 3 là bỏ dở rồi.”
Tôi quay sang nhìn em, lần đầu tiên tôi chạm vào mắt em, ở khoảng cách thật gần.
Đừng trách tôi mắc “bệnh nghề nghiệp” nhé, nhưng kể từ đây, tôi bắt đầu “khai thác” em…

“Em tên Khanh à? Cũng hao hao giống tên anh nhỉ?” Sự trùng hợp đến bất ngờ, và làm tôi nao lòng. Khanh cũng là tên cô bạn gái đã từng khiến tôi thơ thẩn suốt thời cấp 2, và đến giờ, vẫn còn giữ một khoảng không kỉ niệm trong tôi…

Câu chuyện đưa đẩy đến hoàn cảnh gia đình em, đang ở tận Hóc Môn, nơi ngày nào em cũng chạy xe về vào giữa khuya, một mình. “Thế em không sợ sao?”, em cười [chẳng biết nên gọi đó là nụ cười lười biếng hay khinh khỉnh, bởi nó chỉ kịp hằn lên môi một hình vòng cung khiên cưỡng]: “Mấy ngày đầu còn sợ, nhưng sau đó, đêm nào cũng uống với khách xỉn đuối người nên chạy bạt mạng, chẳng biết sợ là gì! Một là về đến nhà, hai là đoàn tụ ông bà, đường nào cũng người trong gia đình cả!” Tôi cười bởi sự tếu táo rất “tỉnh” của em, dù em đã uống ừng ực hết những ly men đầy, trong khi nhấp môi tôi cũng không còn đủ sức.

Dĩ nhiên tôi biết nhiệm vụ của em là uống càng nhiều để charge tiền khách càng cao cho vũ trường
Dĩ nhiên tôi cũng biết câu chuyện đời em có thể chỉ đúng 10% sự thật, còn lại đã được ánh sáng mê mị, âm nhạc hùng hồn tung hô, vẽ vời, thêm thắt như trong một bộ phim bi lụy của Đài Loan.
Nhưng tôi cũng biết, cuộc đời có nhiều cách kiếm tiền để sống. Tôi viết báo kiếm sống, bạn dệt may kiếm sống, bạn hát hò kiếm sống… còn em, em uống để được sống, dù cuộc sống trong men rượu chuếnh choáng giết dần giết mòn tuổi trẻ và tương lai.
Và tôi cũng biết, có thể những gì em kể với tôi chỉ là một mẩu chuyện tầm phào mà các cô tiếp viên rỉ tai nhau sau quầy pha rượu, nhưng chắc gì trên đời không có những cô gái nào đó như em, cũng lang thang mệt nhoài trên đường khuya về nhà khi bia rượu nốc đầy bao tử và trái tim rỗng không tình người.

Trước khi rời khỏi nơi tôi hứa sẽ chẳng khi nào quay lại, tôi chỉ kịp bỏ nhỏ vào tai em: “Chạy xe về nhà cẩn thận, Khanh nhé!”
Và tôi về…
Đường đêm lạnh, nhưng sáng choang rọi rõ khuôn mặt người. Tôi bất giác nhận ra mình vẫn chưa kịp nhìn kỹ khuôn mặt em, nhưng rồi chợt cười bản thân ngu ngốc. Làm sao ta nhận ra nhau, khi không còn ánh đèn mụ mẫm lừa lọc cảm quan, và cho dù có gặp lại giữa phố thị một ngày nắng rõ, có chắc rằng cả hai sẽ cúi đầu khẽ chào?
Nhưng ít ra tôi vẫn ngờ ngợ tin rằng em có một khuôn mặt rất xinh, xinh lắm. Và đôi mắt thật buồn, khi nhìn tôi cười nói: “Em bằng tuổi anh, nhưng cứ để em gọi là Anh nhé, bởi xét về học vấn thì em thua anh nhiều.”

Đã cho lấy chữ hồng nhan
Làm cho, cho hại, cho tàn, cho cân…
[Nguyễn Du - Kiều]

18 Responses to "Cho em"

Khai thiệt đi! E thu ai viết dm e ci entry ny zậy?

hay đấy chứ!
c những ng` chỉ lướt qua cuộc đời mnh, đến nỗi chưa kịp lưu dấu lưu hnh, nhưng đủ để cho mnh 1 bi học.
cn c gi ấy th đủ để lại cho K 1 entry xc động lng người!

tinh ruou chua ha ku?
muon ruou de viet hay la ruou muon than em de lam nham nua.
noi chung la viet rat kha. :)

lạy Chúa ti !!! ng già cũng tŕn 2 bà vợ shynh đẹp đi tìm nìm dzui há !!!! hh..cái đoạn “Sự trng hợp đến bất ngờ, v lm ti nao lng. Khanh cũng l tn c bạn gi đ từng khiến ti thơ thẩn suốt thời cấp 2, v đến giờ, vẫn cn giữ một khoảng khng kỉ niệm trong ti…” tḥt nà…..h́h́…ý gì đy???

đầy cảm xc…

một entry thật l khc^^

thch cch cảm nhận vấn đề của anh ^.^

Chẹp, lần đầu tin thấy anh viết entry kiểu ny, v cng su sắc v nghim tc.

Tuần sau tui mặc vy trắng thu họa tiết đen vằn vện đến gặp tr, tr hứa l tr cho tui v entry nha.

Yu rồi ah???

chia sẻ với anh…
em đi pa nhu i…v lần no họ cũng tưởng iem l người jng c b anh kể ..gớm khổ ci thn em…

Entry hay qu thch ci khc ny : “Thế em khng sợ sao?”, em cười [chẳng biết nn gọi đ l nụ cười lười biếng hay khinh khỉnh, bởi n chỉ kịp hằn ln mi một hnh vng cung khin cưỡng]: “Mấy ngy đầu cn sợ, nhưng sau đ, đm no cũng uống với khch xỉn đuối người nn chạy bạt mạng, chẳng biết sợ l g! Một l về đến nh, hai l đon tụ ng b, đường no cũng người trong gia đnh cả!”
Viết lch pro qu nhc !!

�i ch� :-? ;) )

Entry hay lắm đấy! Khc với ku Ken đ giờ…
Em cũng giống anh ở chỗ lun nghĩ rằng bar khng phải l nơi của mnh, ght khng kh ở đ lắm!

b�i n�y c� phong c�ch b�o ch� nh��� !! haha!!

Khong phai chi co minh Chi moi cam nhan duoc dieu nay vi nhung cm cua cac ban em o tren da noi rat nhieu nhung thuc su entry nay cua em khien em tro nen chung chac, truong thanh hon trong mat moi nguoi. Khong con nhung ngon tu cot dua cua Cau choai con ngoi tren ghe da nha truong nhin doi bang doi mat xoe tron tinh nghich va doi khi cung hoi ngo nghich va bat can hoac voi giong dieu mia mai ve moi thu quanh em. Entry nay khien Chi nhin thay mot con nguoi khac trong em, em ah. Hay viet tiep nhung entry day tinh nhan van nhu the nay em nhe! Chuc em ngu ngon, Be Khang (*.*)

“Xin cho trời đất lâu dài,
Hồng nhan phải giống ở đời mãi ru ?
Thấu tình chăng, kẻ trượng phu ?”
(Nguyễn Công Trứ)

Buông 1 tiếng thở dài…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s